CLANNAD, CLANNAD AFTER STORY VÀ TOMOYO AFTER: MỘT GÓC NHÌN KHÁC

Cảnh báo: bài viết này có chứa spoil về toàn bộ nội dung của Clannad, Clannad after story và Tomoyo after. Hãy chắc chắn rằng mình đã xem hết toàn bộ nội dung trước khi đọc hết bài viết này.
Kết quả hình ảnh cho clannad bundle
Bộ 3 siêu phẩm nổi tiếng của Key: Clannad, Clannad side stories, Tomoyo after.
Nghe nhạc để thoải mái khi đọc bài viết nhé!

Có lẽ chúng ta không cần phải tốn quá nhiều thời gian để nói về việc Clannad là một trong những siêu phẩm hay như thế nào. Nó là một trong những kiệt tác về tình cảm gia đình, tình bạn, tình yêu mà bất cứ ai cũng cần phải thưởng thức ít nhất một lần. Đã có quá nhiều bài viết đánh giá, khen ngợi về nó, nhưng hôm nay, tôi muốn thử nhìn Clannad và các hậu bản của nó dưới một con mắt khác, dưới một lớp nghĩa sâu hơn mà tôi sẽ đề cập ở bài viết dưới đây. Nào, hãy cùng bắt đầu!

1. Lý tưởng của Tomoya: quá phi thực tế hay là điều đáng trân trọng?

Đầu tiên, tôi muốn bàn một chút về Tomoya - nhân vật chính của chúng ta. Có thể nói rằng tính cách của anh này khá là "cao thượng " với sự giúp đỡ vô cùng tận tâm và chân thành mà bất cứ thần thánh nào cũng phải chịu thua về khoản này. Điều này khiến tôi đặt ra một câu hỏi: " Đó là động cơ nào thúc đẩy anh này hết lòng giúp đỡ người khác một cách vô điều kiện như vậy?"
Hình ảnh có liên quan
Gái à? Để đấy anh lo cho!!


Nhiều người có lẽ sẽ cảm thấy không đồng tình với điều này, nhưng theo tôi, đa phần chúng ta chọn cách giúp đỡ người khác đa phần vì 2 lý do: sự thương hại kẻ yếu hơn mình, hoặc chỉ muốn gạt đi cái cảm giác tội lỗi khi không giúp đỡ người khác. Không tồn tại cái gọi là " làm vì thực sự quan tâm đến người khác", vì bản chất mà nói, chúng ta luôn muốn đòi hỏi điều gì đó về mình khi giúp đỡ người khác: danh tiếng, tiền bạc, sự kính phục của những người được giúp đỡ, gạt bỏ cảm giác tội lỗi,.. Một số trường hợp thì còn tệ hơn nữa, đó là sự giúp đỡ hời hợt. Cái cảm giác khi được giúp đỡ một cách không đàng hoàng, rồi bị bỏ rơi lại ở đó, nó còn kinh khủng hơn rất nhiều so với việc không được cứu rỗi. Tóm lại thì gần như không tồn tại cái gọi là " sự giúp đỡ chân thành giữa những người không có kết nối với nhau". Vậy thì tại sao Tomoya lại luôn luôn cố gắng, thậm chí còn đến mức được phong đến cái danh hiệu " thánh sống" chỉ để giúp đỡ người khác như vậy? Câu trả lời thì lại rất đơn giản: đó là giữa họ có một mối kết nối, đó chính là hoàn cảnh.


Tomoya, ngay từ ban đầu, đã được khắc họa để trở thành nhân vật có quá khứ u ám nhất. Kotomi có thể là người phải chịu nỗi dằn vặt và ân hận lâu nhất, nhưng không phải là nhiều nhất. Chẳng có gì tệ hơn khi bị tước đoạt đi một tương lai tươi đẹp, một cuộc sống tràn đầy hi vọng khi chỉ vừa mới được tận hưởng điều đó. Và Tomoya hiểu rõ điều này, hơn tất cả ai hết. Vì thế nên cậu tuyệt đối không cho phép bất cứ một ai cậu trân trọng phải chịu đựng điều đó thêm một giây phút nào nữa. Đó là lý do mà cậu luôn cố gắng giúp đỡ những người bạn của cậu, dù có phải trả cái giá nào đi nữa ( ở trong Tomoyo after thì điều này được thể hiện cực kỳ rõ nét ).


Bản thân tôi cực kỳ ngưỡng mộ cái lý tưởng sống của Tomoya ( mà rõ ràng là đến chính anh này cũng không nhận ra được) và cả những mối quan hệ với những người bạn của anh. Dù biết Clannad chỉ là một ước mơ mang tính hão huyền của Key về một cuộc sống tốt đẹp hơn, nơi mà tất cả mọi người đều đối xử với nhau như những thành viên trong một gia đình lớn; nhưng tôi vẫn muốn tin vào cái giả tưởng hão huyền đấy. Liệu có hay không cái thứ tình cảm mà được kết nối với nhau hoàn toàn sự chân thành, đồng cảm, chứ không phải là sự thương hại, vụ lợi, lừa dối? Có lẽ cả cuộc đời tôi cũng sẽ chẳng thể tìm ra được câu trả lời, nhưng nếu như phải trả lời, thì tôi sẽ trả lời là: "Tôi muốn tin vào nó".




Trước cái lối sống đáng ngưỡng mộ đó, thì ai cũng sẽ mong muốn một cái kết êm đẹp cho Tomoya, thế nhưng..


2, Trao đổi đồng giá




Thông thường, mọi người sẽ đều cho rằng, Clannad là câu chuyện về những con người đang ở hố sâu của sự tuyệt vọng đang cùng nhau tìm kiếm sự giải thoát cho chính mình. Nhưng xét trên một góc nhìn khác, thì tôi lại thấy nó là hành động loại bỏ đi những nỗi đau mà số phận đã sắp xếp cho những con người nhất định. Nếu cố gắng tước đoạt đi thứ đã được thế giới sắp đặt, thì tự khắc thế giới sẽ biến đổi để giữ lại thứ đã bị cướp đi. Trong trường hợp của Clannad, cứ ngỡ rằng việc làm của Tomoya - giúp đỡ những người có kết nối với anh - sẽ mang lại cho anh niềm vui, cũng như sự giải thoát... thì không, thực tế chứng minh điều ngược lại. Có thể những người được anh giúp đỡ cũng đã tìm được sự giải thoát của mình, nhưng nỗi đau mà anh đã tước đoạt khỏi họ thì đã được chuyển qua cho anh. Khi tận hưởng được một chút của cuộc sống hạnh phúc với Nagisa, thì Nagisa lại phải hi sinh tính mạng để sinh ra Ushio; rồi khi sau 5 năm để tìm ra sự giải thoát cho chính mình và tận hưởng cuộc sống cùng với Ushio, thì chính Ushio cũng lại bị căn bệnh giống hệt với Nagisa rồi sau đó thì cũng qua đời. Đó là cái kết của After story, còn trong Tomoyo After thì còn tệ hơn thế rất nhiều: bản thân anh quên mất quãng thời gian học cấp 3 của mình; quên mất lý do tay của mình bị thương tật, để rồi lại phẫn nộ khi nghe câu chuyện xây xát của mình và bố; quên cả kỷ niệm giữa mình và Tomoyo, thứ mà tôi coi là lãng mạn nhất trong số tất cả câu chuyện của Clannad; và để rồi cứ mỗi tuần qua đi, anh lại quay về cái trạng thái đó.. trong suốt 3 năm trời. Đó chính là sự trao đổi đồng giá: Bạn chẳng thể làm mất đi sự đau buồn của thế giới cả. Nếu cố gắng lấy đi nỗi đau của người khác, thì chính bạn sẽ là người phải gánh chịu tất cả những điều đó. Đây là sự thật cay đắng mà chúng ta phải thứa nhận, một quy luật của thế giới, một lẽ tất yều mà chúng ta thừa hiểu nhưng chẳng thể đảo ngược được. Nagisa và Ushio được cứu sống cũng chỉ là một thứ ảo tưởng viển vông, vô thực mang tên Orbs of light; còn trong Tomoyo after, thì chẳng có một cái Orbs of light nào có thể cứu sống được Tomoya cả. Thế nên, bản thân người viết coi rằng cái kết của After story chỉ như là một thứ fan-service, một ảo tưởng lấp lánh mà bỏ quên đi sự thật, và After story thực sự là một tấn bi kịch. Còn Tomoyo after thì cho chúng ta thấy được một câu chuyện nơi mà không có phép màu thì kết thúc thực sụ của nó sẽ trở nên tàn khốc như thế nào.
Hình ảnh có liên quan
Không tán Kyou thì nó sẽ thành ra như thế này đấy Tomoya ạ :v !!


Vậy thì chẳng nhẽ việc cứu giúp tất cả mọi người là vô nghĩa, và thà rằng không giúp thì sẽ tốt hơn? Nếu như bạn chăm chú theo dõi cốt truyện của After story, thì có lẽ câu hỏi này cũng chẳng cần thiết nữa, nhưng tôi vẫn muốn dành một mục nữa để trả lời.

3, Ý nghĩa của cuộc sống


Clannad và Tomoyo after là 2 câu chuyện có cách thức triển khai cốt truyện, và bản thân cốt truyện khá là đối nghịch lẫn nhau. Nhưng bản thân chủ để của cả 2 tác phẩm thì hoàn toàn là một. Thậm chí nó còn được thể hiện ngay ở những chi tiết đầu tiên:

  • Đối với Clannad, thì nó tới ngay từ cái tên của nó. Trong một bài phỏng vấn, chính Jun Maeda đã nói rằng cái tên Clannad được lấy cảm hứng từ ban nhạc Ailen, với một sự hiểu nhầm rằng chữ "Clan" có nghĩa là gia đình. Và ý nghĩa của Clannad đã được chính Nagisa bộc lộ ở trong những phút cuối cùng. Rằng tất cả những con người trong thị trấn này, dù quen hay không quen, đều đã tạo thành một gia đình lớn. Chính sự giúp đỡ và yêu thương lẫn nhau của các thành viên trong gia đình là sức mạnh để bất cứ cá nhân nào cũng có thể tiến lên, và cùng nhau thì mọi người đều có thể tạo nên một phép màu kỳ diệu. Phép màu đó chính là thứ mà con người nên hướng tới, là niềm tin vào một tương lai tươi đẹp hơn cho tất cả con người
  • Còn với Tomoyo after, thì đề từ của tác phẩm là: " Hãy đi tìm kho báu của cuộc sống ". Và khi đi hết cốt truyện của nó, thì thứ bạn tìm được không phải là kho báu, mà là một đống Drama ( thôi đùa đấy). "Kho báu" đó chính là kỷ niệm của những người thân yêu. Chính kỷ niệm, tình cảm yêu thương, và niềm tin rằng cả 2 thứ đó sẽ mãi không bao giờ biến mất dù cho trải qua bất cứ điều gì là thứ mà có thể vực dậy và cứu rỗi được tất cả con người. Cái chết không thể chia cắt được con người, vì chỉ cần thứ tình yêu đó còn mãi vĩnh cửu, thì họ sẽ mãi mãi bên nhau ( đến chính người viết cũng cảm thấy sến khi viết mấy cái dòng này, nhưng mà chính hắn đã phải khóc vì điều đó, cho nên cũng có muốn ý kiến cũng không được)

Sự gắn kết của nhân loại, tình yêu và niềm hi vọng chính là chủ đề mà Key muốn mang đến không chỉ ở 2 tác phẩm tuyệt vời này, mà còn ở trong toàn bộ những tác phẩm khác mà họ đã viết nữa. Mặc dù bài viết này mang tới góc nhìn hơi phiến diện, nhưng hãy luôn luôn nhớ tới mục đích cốt lõi mà cả đội ngũ của Key đã dày công sáng tác, vừa là để học hỏi được những bài học cuộc sống mà chỉ có thể tiếp nhận được từ văn học, mà cũng vừa để tìm ra con đường mà mình sẽ đi trong cuộc sống sau này

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐÁNH GIÁ ANGEL BEATS: MỘT TÁC PHẨM TỐT, NHƯNG CHƯA THẬT SỰ HOÀN HẢO

ĐÔI LỜI TẢN MẠN VỀ OREGAIRU

ĐÁNH GIÁ SUBARASHIKI HIBI: HÀNH TRÌNH TÌM KIẾM NHỮNG NGÀY THÁNG TUYỆT VỜI